Tiễn biệt anh Tâm Huệ

Chiếc mũ vẫn còn đây

Anh đã về cõi khác

Dây Thân Ái chiều nay

Sao chẳng còn ai hát

 

Chiếc còi vẫn nằm im

Trên bàn xưa trống trải
Khi giọt máu từ tim

Vừa ra đi, đi mãi

 

Anh sống một cuộc đời

Âm thầm như ngọn núi

Ôm ấp nỗi niềm riêng

Nghe đau mà không nói

 

Giọt nước mắt mùa xuân

Nhỏ trên từng phiến đá
Như hạt bụi thời gian

Phai theo màu chiếc lá

 

Đoàn các em hôm nay
Còn rất nhiều khốn khó

Nhìn chiếc áo màu Lam

Thấy tình anh trong đó

Anh sẽ là mũi tên

Trên quãng đường còn lại

Để mai mốt các em

Biết lối về đất trại

 

Anh sẽ là mật thư
Giấu trong vườn Sen Trắng

Chỉ vỏn vẹn một câu
Tình thương rồi sẽ thắng

 

Còi của anh Tâm HuệAnh sẽ là tiếng còi
Thổi lên lời hy vọng

Để em biết ngày mai

Trời không còn biển động

 

 

Anh sẽ là bài ca

Giữa đêm dài hiu hắt
Để em biết hôm qua

Đau thương và nước mắt

 

Anh sẽ là củi khô

Đốt lên từng ngọn lửa

Sưởi ấm mãi Tình Lam

Và đừng xa nhau nữa.

 

 

Thị Nghĩa Trần Trung Đạo
Boston, Hoa Kỳ, 3/24/09