Phật Học

Pháp Thoại của Thượng Tọa Thích Thái Hòa gởi Đại Hội

Trong Đạo Phật chỉ có Giới - Định - Tuệ mà không có giáo quyền, chỉ có tự giác, giác tha và giác hạnh viên mãn mà không có mê vọng và tham vọng, chỉ có khởi nguyện và lập hạnh mà không có áp đặt, và chỉ có mọi sự hiện hữu trong hỗ tương và viên dung vô ngại, mà không có sự hiện hữu đơn thuần và độc đoán.

Khơi dậy ngọn lửa thiêng

(Thư Sư ông Làng Mai gửi cho học trò Bát Nhã)

Nhìn lại cho kỹ ta thấy rằng không những Tăng thân Bát Nhã là nạn nhân của một chính sách sai lầm mà chính quyền và nhân dân địa phương cũng là nạn nhân của chính sách ấy. Các chú công an cũng như những viên chức khác của chính quyền đã nhận được lệnh triệt tiêu Bát Nhã và đã phải làm tất cả những gì có thể làm để hoàn thành nhiệm vụ này, dù những điều mình làm có trái với luân thường đạo lý. Người ta nói vì Đảng, vì chế độ, vì an ninh quốc gia, ta phải buộc lòng làm những việc ấy. Ta cố trấn áp ta để tin rằng đó là việc làm vì nước vì dân. Nhưng trong chiều sâu tâm thức ta, ta biết rằng đó là những việc làm thất đức, trái với luân thường đạo lý. Lương tâm ta cắn rứt. Những người trong gia đình ta nhìn ta bằng con mắt nghi ngờ, oán trách. Đồng bào ta nhìn ta với con mắt khinh khi, chê trách và ghét bỏ. Cái khổ của một viên chức chính quyền lương không đủ sống, đó là một cái khổ tương đối nhỏ. Cái khổ bị lương tâm cắn rứt, bị gia đình và đồng bào nhìn bằng con mắt oán trách mới là cái khổ thật sự. Mất đi sự bình an, mất đi sự tự trọng, cái ấy mới là cái khổ to lớn. Đó là một tổn thất lớn. Ra trận, thì phải có tổn thất. Đó là số người chết, số người bị thương và số người mất tích. Trận đánh nào cũng phải có tổn thất. Trong những trận đánh như Bát Nhã, tuy không có ai chết nhưng tổn thất rất trầm trọng. Đó là đứng về phương diện nhân phẩm, lương tri, lý tưởng, tình đồng bào và thể diện của đất nước trên trường quốc tế. Chúng ta đã không có công mà còn có tội với đất nước khi bị dồn vào thế phải đánh những trận thất đức như thế. Cho nên tất cả chúng ta, tu sinh, viên chức chính quyền hay công an đều đã trở thành nạn nhân.

Sơ Tâm

Bài viết này trình bày Sơ Tâm như một triết lý sống, không nhất thiết là của Phật Giáo, mặc dầu Phật Giáo sử dụng triết lý này nhiều nhất. Sơ Tâm được trình bày như yếu tố ắt có và đủ trong đời sống thiền. Sơ Tâm là Thiền Tâm. Danh từ sơ tâm rất được Thiền Sư Ðạo Nguyên (1200-1253) đắc ý và truyền thừa cho đến ngày nay.

Ấn Ðộ đến thời đức Phật

Ấn Ðộ là quê hương của đức Phật, hay nói khác hơn đó là nơi đạo Phật phát sinh, ngày nay đã lan tràn khắp thế giới vì sự hành trì và triết thuyết của đạo Phật thích ứng với thời đại. Do đó việc tìm hiểu về Ấn Ðộ là một điều cần thiết.

Các Bộ Phái Phật Giáo Ấn Ðộ

Người ta cho rằng sự phân chia các bộ phái là phong phú đến phức tạp về học thuyết, nhưng về tư tưởng, nhờ đó Phật Giáo thêm phong phú vì các bộ phái đều nỗ lực phát huy chủ trương của mình, kết quả đạt được là hệ thống Văn Học Phật Giáo A Tỳ Ðàm (Abhidharma).

Trào lưu tư tưởng Phật Giáo Ấn Ðộ

- Cũng vậy, nầy các Tỳ kheo, có rất nhiều điều ta đã khám phá, nhiều hơn hẳn những gì ta đã khai thị. Chỉ có một ít điều ta đã khai thị mà thôi, và tại sao ta đã không khai thị các điều kia ? Bởi vì chúng không có lợi ích, không phục vụ đời Phạm hạnh, không đưa đến yếm ly, ly tham, an tịnh, thắng trí, Giác ngộ, Niết Bàn (Tương Ưng Bộ V, Chương 12 Rừng Simsapà)

Cuộc Đời Đức Phật

Ngài sẽ cứu vớt thế giới khổ đau khỏi biển tử sinh ác trược, khỏi cảnh tật
bịnh khốn cùng, khỏi cơn ba đào suy lão, khỏi đợt sóng dữ tử vong.

Nghi Lễ Tụng Niệm Hằng Tuần Của GÐPTVN-HK

Tụng niệm để ôn lại những lời Phật dạy, hầu lấy đó làm phương châm cho đời sống hằng ngày và gieo trồng hạt giống Bồ Đề Giải Thoát vào tâm thức.

Ðạo Phật với Thanh Niên

Thượng Tọa Thích Tuệ SỹCác bạn trẻ đang học tập để chuẩn bị cho mình xứng đáng là kẻ thừa sự. Kế thừa gia nghiệp của ông cha, của dòng họ. Kế thừa sự nghiệp của dân tộc. Kế thừa di sản nhân loại. Dù đặt ở vị trí nào; bản thân của các bạn trẻ trước hết phải sẽ là người thừa kế. Thành công hay thất bại trong sự nghiệp thừa kế của mình, đó là trách nhiệm của từng người, của từng cá nhân. Hãy tự đào luyện cho mình một trí tuệ, một bản lãnh, để sáng suốt lựa chọn hướng đi, và dũng cảm chịu trách nhiệm những gì ta đã lựa chọn và gây ra cho bản thân và cho cả chúng sanh.

Syndicate content